Câu chuyện Đặc sản Du lịch Đà Nẵng




Ông cha xưa nói rất đúng rằng tri dị hành nan/biết dễ làm khó. Thật ra biết cũng không dễ nhưng rõ ràng làm khó hơn nhiều, và có những điều ai cũng biết song không phải ai cũng làm được. Câu chuyện biết dễ làm khó này hoàn toàn đúng trong trường hợp đi tìm “đặc sản” nhằm tạo khác biệt của du lịch Đà Nẵng và chắc không chỉ của du lịch Đà Nẵng.
Vì sao hành trình đi tìm “đặc sản” của du lịch Đà Nẵng lại khó khăn đến vậy? Trước hết là do - nói như nhà cách mạng tiền bối Phan Bội Châu - “ví phỏng đường đời bằng phẳng cả/ anh hùng hào kiệt có hơn ai?”. Nếu “đặc sản” mà nhìn đâu cũng thấy, mà ai cũng nghĩ ra thì chắc cũng khó gọi là “đặc sản”. “Đặc sản” mà dễ dàng nhân bản, mà ai cũng có thể photocopy thì còn gì là “đặc sản”. Chẳng hạn muốn tạo nên “Thương hiệu Pháo hoa Đà Nẵng” thì phải hết sức chú ý yếu tố bản quyền. Bởi vậy không phải ngẫu nhiên mà 10 năm trước, Bí thư Thành ủy Nguyễn Bá Thanh quyết tâm “dành” độc quyền tổ chức thi trình diễn pháo hoa thường niên cho riêng Đà Nẵng.

Có điều độc quyền vẫn chưa đủ để tạo khác biệt, để có được “đặc sản”, bởi điều quan trọng không phải ở chỗ làm khác thiên hạ mà ở chỗ làm khác chính mình. Từ Cuộc thi trình diễn Pháo hoa quốc tế Đà Nẵng DIFC đến Lễ hội Pháo hoa quốc tế Đà Nẵng DIFF là cách Đà Nẵng nỗ lực làm khác chính mình. Nhưng rồi ngần ấy vẫn chưa đủ để khẳng định “Thương hiệu Pháo hoa Đà Nẵng” là một “đặc sản” chính hiệu và bền vững, nếu không tiếp tục nỗ lực về mặt ý tưởng, kịch bản, chủ đề…
Thực ra “đặc sản” không phải lúc nào cũng xuất phát từ những ý tưởng hoàn toàn mới, chưa từng có bao giờ. Trình diễn pháo hoa nghệ thuật đâu có mới nhưng vẫn đang trên hành trình trở thành “đặc sản” của du lịch Đà Nẵng cả chục năm nay, theo hướng “cũ người mới ta” - được hiểu là không ngừng đổi mới cách làm trên cơ sở cái có sẵn chứ không phải “sao y bản chính” và lặp lại chính mình. Chuyên gia du lịch Nguyễn Trường Sơn, Giám đốc phát triển kinh doanh Crystal Bay cũng cho rằng “đặc sản” của du lịch “phải là một ý tưởng mới lạ, khác biệt, hoặc ít nhất là có thể tổ chức theo cách khác một ý tưởng đã có ở đâu đó trên thế giới” và dẫn chứng: “Ý tưởng tổ chức đua xe Công thức 1/Formula One trên đường phố là không mới, nhưng tổ chức vào ban đêm là đặc sản của Singapore, cộng thêm một hệ thống các hoạt động hỗ trợ như là các sân khấu ca nhạc với các ngôi sao thượng thặng, hay hệ thống dịch vụ thương mại trải dài hàng chục cây số quanh trường đua. Người ta sẽ còn đến Singapore nhiều lần, mỗi năm đều quay lại vì Formula One, nhưng cũng là để chiêm ngưỡng những dự án, những công trình kỳ vỹ tạo nên từ sự đam mê, và những mega events khác[1].
Hành trình đi tìm “đặc sản” của du lịch Đà Nẵng còn khó khăn bởi đâu đó còn sự ngộ nhận giữa đề bài và đáp số. Đi tìm “đặc sản” thực sự độc đáo, thực sự khác biệt, Đà Nẵng cần hết sức tỉnh táo trước các danh hiệu hào nhoáng và  những lời khen hào phóng. Chẳng hạn du lịch Đà Nẵng vẫn có thể nghĩ tới danh hiệu “Điểm đến sự kiện, lễ hội hàng đầu châu Á” nhưng phải luôn nhớ rằng đây mới chỉ là đề bài chứ chưa phải đáp số, rằng từ đề bài đến đáp số là cả một khoảng cách khá dài và có khi chỉ trong tầm nhìn mà ngoài tầm với. Việc quảng bá thương hiệu, hiệu quả tiếp thị và truyền thông luôn cần coi trọng trong làm du lịch. Song cái đáng được coi trọng hơn cả là thực chất chất lượng, là hữu xạ tự nhiên hương, là danh phải đi đôi với thực. Phải xác định với nhau rằng, việc tạo “đặc sản” cho du lịch Đà Nẵng là một quá trình tìm kiếm và làm mới không ngừng, tất nhiên luôn cần dựa trên nền tảng của những giá trị cốt lõi, những cái có khả năng trở thành đòn bẩy cho sự khác biệt theo nghĩa tích cực.
Bùi Văn Tiếng



[1] Xem Nguyễn Trường Sơn, Đi tìm sản phẩm đặc biệt của du lịch Việt Nam, The Leader ngày 06-8-2018.

Nhận xét